Yểm Vân Kiếm Thánh
Chapter 92: Rộng Lớn Tựa Thế Gian (1)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

[Dịch giả: Jucie

Hiệu đính: Thanh Quyên]

 

Hổ phách còn được ví như loại đá quý chứa đựng thời gian.

Loại bảo vật này được hình thành từ nhựa cây cứng lại qua hàng nghìn năm, lưu giữ trọn vẹn những gì thuộc về môi trường xung quanh nó, từ lá cây đến côn trùng, như một dấu ấn của thời gian.

“Thật vậy sao?”

[Ừm.]

Thế nhưng, viên hổ phách trong tay Vlad lại không hề có dấu vết nào như vậy.

Thậm chí, dù có vài hạt bụi bám trên bề mặt, nó vẫn trông khô ráo đến mức khó tin rằng đó là hổ phách.

“Một rừng cây phong ư... Chẳng lẽ đây là ma thuật?”

Dù bề ngoài chẳng có gì đặc biệt, nhưng viên hổ phách mà Alicia đưa cho Vlad rõ ràng có chứa đựng dấu ấn của thời gian.

Bởi lẽ, trong thế giới tiềm thức, viên hổ phách ấy phản chiếu một khung cảnh yên bình của ngày thu.

[Ta cũng không biết làm cách nào để đến được nơi đó.]

Nếu nhìn kỹ vào vào viên ngọc, ta sẽ có cảm giác như đang đứng ngay giữa khung cảnh ấy.

Bên trong nó là một cánh đồng lau sậy đung đưa theo gió dưới những tán phong đỏ rực.

“Chuyện này thật vô lý...”

Vlad chớp mắt rồi nhìn kỹ viên hổ phách.

Điều kỳ lạ là khung cảnh bên trong viên đá sẽ thay đổi tùy theo từng góc nhìn, điều đó khiến cậu không khỏi hoang mang.

“Chắc hẳn thứ này có liên quan đến tộc Yêu Tinh.”

[Ta cũng nghĩ vậy.]

Dù có cố gắng suy luận thế nào thì một cậu bé còn ít kinh nghiệm và một giọng nói không có ký ức như hai bọn họ cũng không thể tìm ra lời giải.

Vlad biết rằng chỉ có thể khám phá sự thật bằng cách tìm đến tộc Yêu Tinh - những người liên quan trực tiếp đến viên ngọc này.

“Nơi đó rất xa, nhưng...”

Vlad - người đã hứa sẽ tìm lại ký ức cho giọng nói kia, giờ đã tìm thấy một manh mối mới.

Manh mối ấy chỉ về phía đông của đế quốc, nơi có khu rừng của tộc Elf.

Cốc! Cốc!

Vlad đang mải suy nghĩ về cách đến khu rừng Yêu Tinh thì chợt nghe tiếng gõ cửa. Nhưng đó không phải là tiếng gõ cửa bình thường, mà giống như có ai đó đang gõ bằng miệng.

“Có chuyện gì vậy?”

Vlad vội giấu viên hổ phách mà Alicia đưa vào trong áo rồi mở cửa.

Bên ngoài là một cô gái tóc đỏ đang ôm một chồng quần áo bẩn cao gần bằng cơ thể mình và nhìn Vlad bằng ánh mắt khó hiểu.

“...Có ai ở đây không?”

Zemina đứng ngoài hành lang, đưa mắt quan sát căn phòng của Vlad với vẻ nghi hoặc. Dáng vẻ của cô trông cứ như đang thực hiện một cuộc điều tra, khiến Vlad thoáng sững sờ. Nhưng ngay sau đó, cậu buộc phải đón lấy đống quần áo bẩn bị ném thẳng vào người mình.

“Gì thế này?”

Zemina phớt lờ câu hỏi của cậu và nhanh chóng liếc nhìn xung quanh hành lang.

Sau khi chắc chắn không có ai khác bên ngoài, cô lập tức đẩy Vlad vào trong phòng và đóng cửa lại.

“Không có ai ở đây, thì sao phải lo có người nghe thấy?”

Giọng Vlad vang lên trong hành lang vắng lặng, như thể cậu đang trò chuyện với ai đó. Thế nhưng, khi nhận ra trong phòng chỉ có duy nhất một người, đôi mắt Zemina liền mở to đầy kinh ngạc.

“Cậu vẫn còn nói chuyện với ma à?”

“...”

Vlad muốn phủ nhận, nhưng ngay khi nhìn vào mắt Zemina, cậu không thể nói ra sự thật.

Cậu đã quen biết Zemina từ rất lâu rồi. Hai đứa trẻ dưới đáy xã hội năm ấy đã từng là bạn bè, đồng đội, và đôi khi còn là đồng phạm.

“...Không phải ma đâu.”

Chính vì vậy, Vlad không thể giấu Zemina bất cứ điều gì. Cô là người nhìn thấu Vlad rõ hơn bất kỳ ai trên thế gian này, từ trước đến nay vẫn luôn như vậy.

“...Cậu chuyển phòng đi.”

“Chuyển đi đâu?”

“Đến cuối hành lang.”

Nói rồi, Zemina ngồi xuống giường và khẽ thở dài.

“Vậy thì tôi sẽ ở phòng bên cạnh.”

Zemina đẩy Vlad đến cuối hành lang và bảo rằng cô sẽ chuyển vào phòng bên cạnh để không ai biết chuyện cậu luôn trò chuyện với một thực thể đáng sợ.

Giờ đây, cô đã sẵn sàng để trở thành đồng phạm với cậu.

“Cậu có thật sự ổn không vậy?”

“...Ừm.”

Ánh nhìn lo lắng của cô xuyên thẳng vào mắt Vlad. Dù chưa cần cô nói, Vlad vẫn có thể hiểu được ý định chân thành của Zemina.

“Hãy cẩn thận. Cậu không thể tiếp tục trốn tránh nữa đâu.”

Một cậu bé xuất thân từ con hẻm tồi tàn, không ai để tâm tới thì có thể dễ dàng tránh được tai mắt xung quanh, nhưng một hiệp sĩ của Bayezid như Vlad thì không.

Bây giờ, khi đã trở thành một nhân vật quan trọng, Vlad không thể tránh khỏi sự chú ý của mọi người.

“Cậu nên đến nhà thờ đi.”

Dù là cậu bé sống trong con hẻm mục nát hay một hiệp sĩ danh tiếng, Vlad vẫn luôn là người mà cô gái ấy lo lắng nhất.

“Zemina.”

“Chuyện gì?”

Vlad lấy ra một chiếc túi nhỏ từ ngực áo và gọi Zemina lại khi cô đang chuẩn bị rời đi.

Đây là khoản lương đầu tiên cậu nhận được trong đời.

Khoảnh khắc Vlad nhận lấy nó từ tay Bordan, hình ảnh đầu tiên xuất hiện trong tâm trí cậu chính là cô gái tóc đỏ này.

“Cậu có muốn thứ gì không? Tôi sẽ mua cho cậu.”

Dù một đồng vàng có giá trị tương đương nhau nhưng ý nghĩa của nó lại rất khác biệt tùy theo hoàn cảnh sống của từng người.

Với người giàu, đó chỉ là số tiền có thể dễ dàng cho đi, nhưng với kẻ nghèo, nó có thể là tất cả vốn sống của họ.

“Cậu muốn gì nào?”

Ngày hôm đó, cô bé trong lò rèn đã đánh đổi mọi thứ mình có để tặng cho Vlad một thanh kiếm.

Một thanh kiếm tuy chỉ có trị giá năm đồng vàng, nhưng đối với Zemina, đó là tất cả số tiền cô dành dụm được không chỉ cho hiện tại mà cả tương lai.

“Cậu cứ lo bản thân cho tốt là được rồi, đồ ngốc.”

Thế nhưng, Zemina chưa từng mong chờ Vlad đáp lại bất kỳ điều gì.

Bởi ai cũng hiểu rằng những đồng vàng lấp lánh trong tay cậu thiếu niên kia chính là cái giá của mạng sống.

“Sao cậu không tự lo cho mình và cả đội đi?”

Nói rồi, Zemina trả lại đống quần áo bẩn rồi rời khỏi phòng và đi vào hành lang.

Những chồng quần áo trông có vẻ quá nặng so với thân hình nhỏ bé của cô, nhưng Zemina vẫn bước đi một cách kiên định, không chút do dự.

“...”

Cô gái ấy không mong cầu gì từ Vlad mà chỉ thật lòng muốn quan tâm đến cậu.

“Cậu muốn gì thì nói tôi biết đi.”

Nhận được ân huệ mà không thể đáp lại thì thật khó chịu.

Chính vì thế, Vlad lúc nào cũng cảm thấy như mình đang mắc nợ Zemina.

* * *

(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)

* * *

Dù mặt trời còn chưa lặn, nhưng quán trọ của Marcella vẫn luôn nhộn nhịp như mọi ngày.

“Dạo này cậu làm ăn khá quá ha?”

“Đây là nơi duy nhất tôi có thể đến lúc này.”

‘Hồng Hoa Tiếu’ từng là một quán trọ bình dân, nhưng bây giờ nơi đây đã trở thành một nhà trọ sang trọng.

Marcella đã quyết định thay đổi mô hình kinh doanh một cách táo bạo vì cô có niềm tin rằng chiến lược này sẽ mang lại lợi nhuận lớn.

“Chúng ta sẽ khởi động ở đây trước khi vào việc chính.”

Vốn là một người đã quen với cuộc sống về đêm từ nhỏ, cậu hiểu những khách hàng ở đây thường chỉ muốn vui vẻ mà không muốn lún quá sâu vào sự sa đọa.

Marcella đã nhìn thấy tiềm năng của một loại hình kinh doanh mới và dốc toàn bộ kỹ năng của mình để tạo ra một Hồng Hoa Tiếu thứ hai.

“Chẳng phải ở đây đã có đủ người rồi sao? Bộ có ai muốn gây lộn à?”

“Gây lộn ư?”

Marcella bật cười trước câu hỏi ngây thơ của Vlad.

Cậu nhóc trước mặt cô vẫn chưa nhận ra bản thân đang ở đâu.

“Ai lại dám làm chuyện đó ở đây cơ chứ?”

Lý do khiến cô có thể ngang nhiên kinh doanh mà không cần sự bảo vệ của bất kỳ tổ chức nào chính là vì cô có một chỗ dựa vững chắc.

“Ai dám gây chuyện ở địa bàn của hiệp sĩ Soara đây?”

“Tôi rất vui vì đã giúp được cô.”

“Thế nên tôi sẽ không tính tiền trọ với cậu.”

Marcella nhìn Vlad đang tựa tay lên lan can rồi đưa mắt quan sát tầng một bên dưới.

Cô biết giờ cậu đã cao lớn hơn nhiều, nhưng không ngờ lại khác biệt đến mức này.

“Đưa cậu ấy đi đi.”

“Ai cơ?”

Cậu trai ngày nào giờ đã trở thành một người đàn ông trưởng thành và sẵn sàng đương đầu với cả thế giới rộng lớn.

Nếu vậy, Vlad sẽ cần có ai đó đồng hành cùng cậu ấy.

“Với thân hình đó, để cậu ta phục vụ trong quán thay vì chiến đấu thì thật lãng phí.”

Marcella bật cười rồi hất cằm về phía tầng một.

Một người đàn ông cao to, da ngăm đen đang khoanh tay đứng ở đó.

“Từ khi được tôi nuôi nấng tử tế thì cậu ta đã có thêm chút cơ bắp.”

“Để anh ấy đi cùng tôi như vậy liệu có được không?

Dù đám côn đồ trong hẻm không dám động đến cậu, thì ít nhất vẫn cần có ai đó đủ mạnh để bảo vệ nơi này.

Đây là một quán rượu, chuyện bất ngờ có thể xảy ra ở đây bất cứ lúc nào.

“Ở đây thiếu gì bảo vệ.”

Nhưng có lẽ, trong con hẻm này, hiếm có ai có mối liên hệ sâu sắc với Vlad hơn người đàn ông da ngăm kia.

Marcella hiểu rõ điều đó, nên cô không hề hối tiếc khi giao Otar đi.

“Chỉ cần từ giờ cậu ở lại quán trọ của tôi, cậu có thể lấy bất cứ thứ gì mình muốn.”

“Được thôi.”

Dù mối quan hệ có sâu đậm đến đâu, nếu không có sự kết nối, cuối cùng mọi thứ cũng sẽ phai nhạt.

Marcella hiểu rõ điều đó hơn ai hết, nên cô sẵn sàng đầu tư bao nhiêu tiền cũng được, miễn là giữ được mối quan hệ với Vlad.

“Nếu có ai cậu muốn làm việc cùng thì cứ đưa họ đến đây. Trên tầng bốn vẫn còn nhiều phòng trống.”

Đây là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi.

Ý Marcella muốn nói là cô sẽ để “Hồng Hoa Tiếu” trở thành căn cứ của hiệp sĩ Vlad.

“Thương vụ này cũng không tệ đâu.”

Cậu nhẹ nhàng mỉm cười với madam Marcella – người giờ đây đã không còn mang thân phận kỹ nữ khi xưa nữa.

Giờ đây, cậu đã có thể bảo vệ ai đó mà không cần phải vung kiếm.

Đó chính là điều mà Vlad thích nhất sau khi trở thành một hiệp sĩ.

***

Mặt trời nơi thành phố giờ đã ngả bóng.

Khi cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, Vlad bước về phía bến cảng.

“Cũng hơi tiếc nhỉ.”

[Đối với con người, thứ càng đắt đỏ thì lại càng có giá trị mà.]

Có tổng cộng ba chai whiskey mà Joseph đã tặng Vlad để kỷ niệm ngày cậu trở thành hiệp sĩ.

Một chai đã được dùng cho con Bạch Xà, vậy nên giờ chỉ còn lại hai chai.

Lúc này, Vlad đang mang một trong số đó đến tổng hành dinh của thuyền trưởng Hoover.

Từng cơn gió lạnh từ con sông thổi vào mang theo mùi cá khô phảng phất khắp nơi.

Đây không phải là một mùi hương dễ chịu, nhưng đối với Vlad, nó lại mang đến cảm giác thoải mái.

“Nơi này vẫn chẳng thay đổi gì.”

Có một người mà ta có thể tin tưởng thật sự là điều quý giá.

Mỗi khi mệt mỏi hay có chuyện cần suy nghĩ, Vlad luôn đi ngang qua con phố này.

Bởi vì, ở cuối con đường đó, luôn có một người đàn ông tóc nâu chào đón cậu.

“Cho tôi vào.”

“Hả? À... Vâng.”

Vlad lướt qua gã lính gác đang trông hơi lúng túng, rồi bước vào hành lang nhỏ hẹp. Từng bước chân của cậu vang lên trên sàn gỗ cũ kỹ.

Cuối hành lang ngày càng chật chội có một cánh cửa ọp ẹp, treo vẹo vọ. Đó chính là nơi Vlad đang hướng tới.

“Có ai trong đó không?”

“Hả?”

Người bên trong dường như ngạc nhiên trước tiếng kêu đột ngột đó, và ngay sau đó là tiếng ghế bị kéo lê.

Dù căn phòng rất nhỏ, nhưng chủ nhân của nó đã bị mắc kẹt ở đây suốt một tháng trời.

“Có chuyện gì vậy? Vlad.”

Khuôn mặt anh ấy còn tái nhợt hơn so với lần cuối cả hai gặp nhau, nhưng Harven vẫn cố gượng cười khi nhìn thấy vị khách đã lâu không ghé qua.

“Không có gì đặc biệt cả.”

Vlad lắc nhẹ chai rượu whisky trong tay với một nụ cười mỉa mai khi nhìn thấy Harven dường như cứ ngày một héo hon đi.

“Em định trả lại số tiền lần trước đã nhận từ anh đó, thuyền trưởng.”

“À à.”

Chỉ với âm thanh chất lỏng sóng sánh mà Harven nghe được thì anh đã biết chai rượu Vlad đang cầm không phải là thứ tầm thường. Một vị khách lâu ngày mới đến mà lại mang theo một món đồ quý giá thì tất nhiên không thể nào từ chối được.

“Mau vào đi. Nhanh lên.”

Vlad bước vào phòng theo sự chỉ dẫn của Harven, cậu khẽ thở dài khi nhìn quanh thư phòng vẫn chẳng có gì thay đổi so với trước đây.

Phòng làm việc của Harven nhỏ đến mức chỉ đủ chỗ cho một chiếc bàn và một cái ghế. Có lẽ vì nằm sát con sông nên nơi này phảng phất mùi cá tanh, nhưng đối với một người khuyết tật như Harven thì chẳng còn nơi nào tốt hơn thế nữa.

“Người ta nói không săn thú có bộ lông đen, nhưng lông vàng thì lại khác.”

“Anh đang nói cái gì vậy?”

Sau khi dọn sạch đống giấy tờ chồng chất khắp nơi, Harven thỏa mãn chậc lưỡi và nhanh chóng dọn chỗ để uống rượu.

“Công việc xong xuôi hết rồi à anh?”

“Việc thì có bao giờ mà xong được đâu.”

Harven bật nắp chai rượu, nói với giọng điệu đầy vẻ cay đắng của cuộc đời, rồi lấy ra một chiếc cốc phủ đầy bụi từ góc phòng.

“Chờ chút.”

Harven lấy vạt áo lau sạch chiếc cốc gỗ sứt mẻ. Dù vậy, với tư cách chủ nhà, anh vẫn đưa cho Vlad chiếc cốc lành lặn nhất rồi rót rượu vào đó, miệng nở nụ cười.

“Nào nào, giờ thì sao đây? Em không có ý định vay tiền anh nữa đâu.”

“Không chỉ có vậy đâu.”

Nhìn Harven vui vẻ chỉ với một chai rượu, Vlad cảm thấy đắng chát nơi cuống họng.

Bởi vì cậu hiểu rất rõ rằng người đàn ông này không đáng phải có một kết cục đáng thương như vậy.

“Hôm nay anh cũng lại nghiên cứu phương pháp điều hướng, chòm sao hay gì đó à?”

“À, cái đó sao?”

Harven nhấp một ngụm rượu rồi nhíu mày đầy thích thú nhìn Vlad.

“Anh bỏ mấy vụ đó rồi.”

“…Tại sao?”

Dù có một vì sao có cố gắng tỏa sáng đến đầu mà chẳng ai nhìn thấy thì nó cuối cùng cũng chỉ có thể lụi tàn.

Không phải ai cũng có thể nắm bắt cơ hội được trao như Vlad.

“Ai lại muốn thuê một kẻ tàn tật làm hoa tiêu chứ? Dù có nghĩ thế nào đi nữa thì đó cũng là chuyện không thể.”

Người thậm chí còn không đủ nỗi tư cách để mơ ước như Harven cũng đang dần lụi tàn trong căn phòng chật hẹp này.

“…Anh đã từng nói muốn lên tàu mà.”

Mùi nước sông vẫn thoang thoảng trong không khí.

Harven đã từng khao khát một ngày nào đó sẽ được rời khỏi nơi này, lên một con thuyền và đi đến những vùng đất xa xôi.

“Thế là đủ rồi. Con người phải biết giới hạn của mình.”

Nhưng cuối cùng, giấc mơ của anh lại bị giam cầm trong căn phòng chật chội, nơi tận cùng của hành lang tối tăm.

Hiện thực khắc nghiệt luôn đè bẹp những giấc mơ.

“…Vậy sao?”

Không phải ai cũng có thể đạt được mong muốn của mình.

Dù có cố gắng đến đâu, cũng không có nghĩa là sẽ thành công.

Vlad hiểu rõ điều này, nên cậu không nói gì thêm.

Bởi vì đây không phải lỗi của Harven.

“Chính chỗ này mới là sai lầm.”

“Hả?”

Harven mở to mắt khi thấy Vlad đột nhiên đứng dậy, từ chối uống rượu.

“Em làm sao vậy?”

“…”

Một con chim bị nhốt trong lồng quá lâu sẽ quên mất cách bay.

Những con người bị mắc kẹt trong bóng tối chật hẹp cũng sẽ quên đi tiềm năng của chính mình, nên không thể đổ lỗi hoàn toàn cho họ được.

Rầm! Rầm!

“Vlad!”

Trong khi Harven hoảng hốt hét lên, Vlad lại bắt đầu ngang nhiên đạp vào tường.

Rắc! Rắc!

“Này! Này!”

“Tất cả mấy thứ này đều là sai lầm!”

Những bức tường chắn giữa Harven và con sông - thứ giam cầm ước mơ của anh đã đổ sập chỉ với một cú đá.

“Mọi thứ đều sai lầm cả!”

Vlad vung kiếm đập vào tường, rồi lại tiếp tục đá nó.

Cậu đang đập tan những bức tường đã giam giữ người anh Harven tội nghiệp của cậu mà không hề có ý định dừng lại.

Rắc! Rắc!

Nếu anh không thể làm được, thì cậu sẽ làm thay anh.

Bởi vì trước đây anh cũng đã làm điều đó cho cậu.

Chính Harven là người đã cho cậu thấy mục tiêu ở phía trên cao, để cậu không bị bóng tối của những con hẻm này nuốt chửng.

“Vlad…!”

Cùng với những tiếng ầm ầm vang vọng, căn phòng của Harven dần trở nên rộng lớn hơn.

Khuyết tật và hiện thực ư?

Đó chính là thứ đã làm nên bức tường giam cầm giấc mơ của Harven mà Vlad đang muốn phá bỏ.

“Em điên rồi! Dừng lại đi!”

Harven hoảng loạn hét lên khi thực tại mà anh đã dày công xây dựng đang sụp đổ, nhưng Vlad vẫn không dừng lại.

Không, cậu thật sự chưa từng có ý định dừng lại.

Chính Harven đã cho Vlad biết rằng còn có một thế giới khác đang chờ đợi cậu.

Nếu không nhờ có Harven, Vlad sẽ chẳng bao giờ dám ước mơ trở thành một hiệp sĩ.

“Cuối cùng ta cũng có thể nhìn thấy nó!”

Căn phòng này là nơi không có những vì sao.

Chính vì vậy, Vlad phải phá bỏ những bức tường đang kìm hãm Harven, cậu tin anh xứng đáng có được ước mơ của mình.

“…”

Harven nhìn thấy một tia sáng le lói phía sau bờ vai Vlad khi cậu đang thở dốc.

Ánh đỏ rực rỡ mà ngay cả lớp bụi đang cuộn lên cũng không thể che khuất.

Dòng sông Soara trải dài trước mắt họ nhuốm màu đỏ thẫm bởi hoàng hôn.

Cơn gió nhè nhẹ thổi qua.

Những tờ tài liệu cuốn theo gió, bay tán loạn khắp nơi.

Những thực tại đã trói buộc Harven suốt bấy lâu nay cũng dần bị cuốn đi.

“…Thoải mái quá.”

Dòng sông vẫn còn đó.

Chỉ là anh đã quên mất giấc mơ của mình.

Harven nhấp một ngụm whiskey, để cơn gió lạnh mùa đông len vào từng hơi thở.

Cơn say làm đầu óc anh choáng váng, nhưng tâm hồn lại dần tỉnh thức.

* * *

(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)

* * *

 

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương