Yểm Vân Kiếm Thánh
-
Chapter 100: Thời Khắc Tuyết Tan (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 100: Thời Khắc Tuyết Tan (2)
[Dịch giả: Jucie
Hiệu đính: Thanh Quyên]
Không lâu trước đây, Vlad đã có một cuộc trò chuyện về vấn đề tiền bạc với các thành viên trong tổ chức của Jorge.
“À... Giá mà tôi có 100 đồng vàng thì tốt biết mấy.”
Đây vốn dĩ là những cuộc tán gẫu xoay quanh rượu, phụ nữ và mọi điều đặc biệt thường xuất hiện trong những buổi tụ họp của cánh đàn ông.
Và khi những câu chuyện ấy tiếp diễn, dĩ nhiên sẽ có một chủ đề tự nhiên xuất hiện.
“Nếu có 100 đồng vàng, cậu sẽ làm gì?”
“Nếu có tiền, tôi sẽ bỏ cái công việc vất vả này rồi mua đất ở đâu đó và ổn định cuộc sống ngay lập tức.”
“Tôi đã sống ở đây cả đời rồi, nên chắc cũng chỉ có thể dùng tiền đó mà kiếm sống bằng nghề nông thôi.”
Những câu chuyện về tiền bạc thường chỉ là những thứ chỉ có thể tưởng tượng, vì chúng khó có thể trở thành hiện thực.
“Nhìn này, ông chủ. Dù sao thì kinh doanh vẫn tốt hơn làm nông mà. Hãy tìm một tòa nhà đẹp mà đầu tư...”
“Rồi sau đó lâm vào cảnh nợ nần phá sản phải không? Anh nghĩ kinh doanh dễ lắm sao?”
Cuộc đời thật buồn khi ta có thể nhìn thấu trước tương lai.
Vì thế, đôi khi những câu chuyện vẩn vơ thế này lại trở thành thú vui nhỏ.
Bởi lẽ, đâu có ai đánh thuế những ước mơ viển vông.
“...”
Họ bàn tán về việc phải mua đất, mua nhà hoặc khởi nghiệp khi có được số tiền lớn.
Trong lúc cuộc trò chuyện vô nghĩa nhưng đầy nhiệt huyết ấy diễn ra, Burleigh chợt nhìn về phía cậu thiếu niên đang đứng một mình từ xa.
“Này, nhóc. Nếu có 100 đồng vàng, cậu sẽ làm gì?”
Đứa em út của đội vẫn lặng lẽ lắng nghe những câu chuyện vô bổ của đàn anh mà không nói năng gì.
“Nhưng mà có ai cho tôi tiền đâu?”
“Chỉ là giả định thôi, cậu cứ tưởng tượng đại đi.”
Cậu thiếu niên tóc vàng ngừng tay một lúc, im lặng suy ngẫm về câu hỏi của Burleigh.
Nếu đột nhiên có tiền, điều đầu tiên cậu tiên nên làm là gì?
“...Nếu có 100 đồng vàng, tôi sẽ trả nợ trước.”
“Cái gì? Cậu nợ đến 100 đồng vàng sao?”
“Lạ thật đấy. Không lẽ cậu cũng có thú đỏ đen à?”
Điều đó có lẽ sẽ không bao giờ xảy ra, nhưng nếu chỉ là tưởng tượng, Vlad vẫn nghĩ rằng mình phải trả nợ trước tiên.
“Không phải nợ cờ bạc, nhưng tôi vẫn có một số khoản phải thanh toán.”
Trong tâm trí Vlad luôn có một danh sách những người cậu mắc nợ.
Hầu hết đó đều là những kẻ thù, nhưng cũng có cả những món nợ thực sự cần phải thanh toán. Và cái tên đứng đầu danh sách ấy trước nay vẫn chưa bao giờ thay đổi.
“328 đồng vàng…”
Giờ đây, khi buộc phải rời khỏi Soara, Vlad đang có hơn 100 đồng vàng trong tay.
Nếu có tiền, cậu sẽ làm gì?
Burleigh không còn ở đây để nghe câu trả lời của cậu nữa, nhưng Vlad đã quyết định sẽ làm điều mà mình luôn nghĩ đến.
Cậu không còn nhiều thời gian trước khi rời đi. Vậy nên, đây chính là lúc để trả hết món nợ đó.
* * *
(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
* * *
“Tôi biết là kiểu gì cũng có chuyện không hay đến với chúng ta mà.”
“Ừ, tôi biết.”
Giữa đám đông ồn ào của quán rượu, hai người họ lặng lẽ rót bia cho nhau. Giờ đây, Gregory lại một lần nữa được trả tự do trong thời gian quản chế, còn Vlad thì vừa chịu án trục xuất. Họ chỉ biết nhìn nhau bất lực khi phải chịu chung cảnh bị gạt ra khỏi những trách nhiệm vốn có trước kia.
“Khi nào cậu rời đi?”
“Khoảng năm ngày nữa. Tôi sẽ đi ngay khi chuẩn bị xong.”
Joseph đã cho Vlad thời hạn một tuần để sắp xếp mọi thứ trước khi rời đi. Thoạt nhìn, đây có vẻ là một khoảng thời gian dài, nhưng đối với Vlad, đó lại là một quãng thời gian đầy khó khăn khi cậu buộc phải rời bỏ thành phố mà mình đã từng gắn bó cả cuộc đời.
“Nhưng như thế thì mọi kế hoạch của chúng ta coi như tiêu tùng rồi...”
Ý định ban đầu của họ rất tốt, nhưng kết quả lại không như mong đợi. Gregory là người gián tiếp gây ra chuyện này, vì vậy, khi thấy Vlad buộc phải rời đi do gánh chịu hậu quả từ chính đề xuất của mình, ông ít nhiều cũng muốn bù đắp phần nào cho cậu.
“Sắp tới, người của gia tộc Kannor sẽ đến Soara.”
Dù thế nào đi nữa, sự biến mất của Hắc Hùng và tổ chức của hắn khỏi những con hẻm khu ổ chuột cũng đã tạo ra một khoảng trống, mở đường cho gia tộc Kannor tiến vào chiếm lĩnh Soara.
“Phi vụ này chắc chắn sẽ thành công. Hơn nữa, mọi chuyện đã được sắp xếp phần nào với ngài Joseph.”
“…”
Như Bordan đã từng nói, hiệp sĩ vốn không phải những người tích lũy tiền bạc từ lương bổng. Mối quan hệ thân cận với những nhân vật quyền thế chính là cám dỗ thu hút các hiệp sĩ đến với ánh sáng lấp lánh của những đồng tiền vàng.
“Cậu chỉ cần đầu tư một khoản, ít nhất là trên danh nghĩa. Mọi chuyện còn lại cứ để tôi lo, cậu không cần phải bận tâm.”
Gia tộc Kannor đang tiến về Soara. Các thương nhân khác chắc chắn sẽ tìm mọi cách để chen chân vào thương vụ này, nhưng Gregory lại muốn dành riêng cho Vlad một cơ hội.
Bởi lẽ, cậu hiệp sĩ trước mặt ông hoàn toàn xứng đáng để ông giúp đỡ.
“Ông cần bao nhiêu?”
“Tôi không rõ cậu được nhận bao nhiêu tiền trợ cấp đặc biệt, nhưng cậu chỉ cần góp phần trong khả năng của mình là được.”
Gregory nhìn theo bóng dáng Vlad qua ly bia với ánh mắt sâu thẳm đầy suy tư.
Ban đầu, kế hoạch của ông là từng bước bám rễ vào những con hẻm nhỏ cùng với Vlad - người hiểu rõ tình hình ở khu ổ chuột hơn ai hết.
“Hừm…”
Nếu chỉ nghe qua, lời đề nghị này có vẻ chẳng khác gì mánh khóe của một kẻ lừa đảo. Nhưng người ngồi trước mặt Vlad không phải ai khác xa lạ, mà là một hiệp sĩ của Bayezid, chính danh hiệu đó cũng đủ để bảo chứng cho sự đáng tin cậy của ông.
“Năm mươi đồng vàng có đủ không?”
“Đủ.”
Đây tuy là một con số không quá lớn, nhưng cũng đủ để gây dựng danh tiếng cho cậu. Hơn nữa, gia tộc Kannor vốn đã đứng sau hậu thuẫn cho Vlad, họ chắc chắn sẽ không để cậu chịu thiệt thòi.
“Cậu nhớ giữ gìn sức khỏe đó.”
“Hãy giúp tôi lo liệu tốt mọi việc trong lúc tôi vắng mặt.”
“Yên tâm.”
Gregory nói lời xin lỗi, nhưng Vlad chỉ đáp lại rằng ông nên lo liệu chuyện đó sau.
Giờ thì họ cũng đã nói hết những gì cần nói, chỉ còn lại việc uống mà thôi.
“...”
Gregory nâng ly bia lên, còn Vlad chỉ thờ ơ nhìn đĩa đồ nhắm đầy xúc xích nướng đỏ trước mặt.
“Hương vị thật tệ.”
Trước khi bước ra thế giới bên ngoài, Vlad đã từng nghĩ rằng không có thứ gì ngon hơn món xúc xích này. Nhưng giờ đây, cậu quyết định sẽ không còn chấp nhận những món xúc xích tầm thường từ xưởng thịt của Hắc Hùng nữa.
* * *
(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
* * *
“Vụ gì đây? Tôi không cần tiền trọ đâu.”
“Tôi không thể ở lại đây nữa. Với cả đây cũng là một phần khoản nợ mà Ramund chưa trả.”
Vlad nói đùa, rồi đặt vào tay Marcella túi tiền chứa năm mươi đồng vàng.
Cậu biết rằng nếu không nói thế, cô có lẽ sẽ không chịu nhận tiền.
“…Quán trọ của bọn tôi đâu có thu nhiều như vậy?”
“Đây là một khoản đầu tư. Sau này tôi sẽ hoàn lại cả vốn lẫn lãi.”
Vlad cố gắng truyền đạt lại những gì Gregory đã nói.
“Tôi tin rằng Hồng Hoa Tiếu sẽ khởi sắc hơn nữa khi vượt qua giai đoạn khó khăn này.”
“Vậy sao?”
Marcella đã cố gắng dành dụm để biến Hồng Hoa Tiếu thành một quán trọ sang trọng. Tuy nhiên, phần lớn số tiền ấy đã bị mất đi vì sự can thiệp của Jack Độc Thủ. Dù không thể hiện ra bên ngoài, nhưng thật ra cô vẫn đang chật vật với những khó khăn về tài chính.
“…Cảm ơn cậu. Cậu nhất định sẽ không phải hối hận vì khoản đầu tư này đâu.”
“Đổi lại, từ nay, quán trọ phải nhập xúc xích từ gia tộc Kannor. Nếu có thể, chỗ cô cũng nên quảng bá sản phẩm cho họ.”
“Hehe. Nếu đó là điều kiện cậu đưa ra thì tôi sẽ chấp nhận.”
Nếu những việc Vlad làm chỉ đơn thuần là sự thương hại, có lẽ Marcella đã từ chối. Nhưng Vlad lại đang đề nghị một cuộc giao dịch làm ăn và đặt vàng xuống như một khoản đầu tư.
Khi hai người đối diện nhau với tư cách ngang hàng mà không quan hệ ơn nghĩa thì Marcella không có lý do gì để từ chối cả.
“Nhờ cô chăm sóc Zemina khi tôi vắng mặt.”
“Cái này thì tôi không hứa trước được.”
Thấy Marcella thoáng lộ ra nét mặt phức tạp, Vlad chỉ có thể cười nhạt.
Sau khi biết tin cậu bị trục xuất khỏi Soara, Zemina gần như không rời khỏi phòng mà chỉ thu mình trong góc tối. Nỗi mất mát ấy có lẽ chỉ Vlad mới có thể lấp đầy.
“Cậu định đi đâu?”
“Tôi còn nhiều việc phải làm.”
Khi đang bước xuống cầu thang để tiếp tục hành trình, Vlad bỗng dừng chân và ngoảnh đầu lại.
Marcella vẫn đứng đó, tay nắm chặt túi tiền vàng cậu vừa đưa.
“Cảm ơn cô.”
“Hả? Vì chuyện gì?”
Jorge là người đã nhặt cậu về, nhưng Marcella đã một tay nuôi nấng, chăm sóc cậu.
Mái tóc lúc ấy của Vlad khi chưa được cô tắm gội từng xám xịt và bám đầy bụi đường.
Giờ đây, quán trọ của cô sẽ có nguồn cung thịt chất lượng từ gia tộc Kannor, và cô cũng có đủ tiền để không còn lo lắng về những khoản kinh doanh lỗ trong thời gian tới.
Thế nên, Vlad quyết định sẽ gạch bỏ cái tên Marcella ra khỏi danh sách những người cậu cần phải trả nợ trong đầu.
“Tôi sẽ sớm quay lại.”
Chỉ còn vài ngày nữa là đến kỳ hạn Joseph đã giao.
Vlad rời quán trọ, vội vã tiến đến nghĩa trang của tu viện để lau dọn bia mộ của lão thợ rèn già.
Thời tiết lạnh đến mức tưởng chừng như có thể đóng băng đôi tay, nhưng cậu vẫn kiên quyết làm.
“Cảm ơn ông.”
Đây là lần cuối cậu có thể chào tạm biệt người thợ rèn mà cậu sẽ không thể gặp lại trong một thời gian dài sắp tới.
Khi nói lời từ biệt xong, Vlad liền gạch bỏ thêm một cái tên khỏi danh sách trong tâm trí.
“Dù giờ tôi chỉ đang trả lại những món nợ đời… nhưng tôi thật sự vẫn muốn cảm ơn ông.”
Vlad đến tòa thị chính, cúi đầu trước người hiệp sĩ đã bảo vệ Hồng Hoa Tiếu thay cậu.
Dù bản thân luôn miệng nói rằng anh chỉ đang trả nợ, nhưng chính hiệp sĩ Maxim đã tự nguyện đối đầu với binh lính của giám mục.
Cậu cúi đầu cảm tạ Maxim, người đã báo thù thay mình. Khi người hiệp sĩ đón nhận lời chào ấy, Vlad lại xóa thêm một cái tên trong đầu.
Sau đó, cậu mang món ăn vặt yêu thích đến cho Bordan - người đã từng đứng ra giúp đỡ cậu.
Cậu mua một cây rìu tốt cho Otar, người đã luôn tin tưởng và đi theo cậu.
Mỗi lần cậu đưa một thứ gì đó cho ai đó, là một lần cậu cúi đầu tạ ơn, và danh sách trong đầu Vlad lại vơi đi một cái tên.
“…”
Nhưng vẫn còn những người mà cậu chưa dám đối mặt, đó chính là Joseph, Jager, và linh mục Andreas.
Cậu vẫn chưa có tư cách để nói gì với họ, vậy nên cậu quyết định sẽ đợi đến một ngày thích hợp hơn.
Và giờ đây, chỉ còn lại một cái tên duy nhất đã tồn tại rất lâu trên danh sách ấy.
“Sao em gọi anh đến vậy?”
“Em muốn trả nợ.”
“Nợ gì chứ?”
Harven khập khiễng bước theo Vlad và sớm trông thấy một tòa nhà lớn đang tựa mình bên bờ sông băng giá.
“Đây là… xưởng đóng tàu ư?”
“Đúng vậy. Đây chính là xưởng đóng tàu.”
Khí hậu khắc nghiệt phương Bắc khiến các con sông lớn đóng băng suốt nửa năm. Thế nhưng, Soara – thành phố nằm xa nhất về phía Nam của vùng đất phương Bắc, lại may mắn tránh được phần nào ảnh hưởng. Xưởng đóng tàu này chính là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó.
“Nhưng em đưa anh đến đây làm gì?”
“Để trả nợ.”
Xưởng đóng tàu không chỉ là nơi đóng thuyền mà còn là nơi mua bán chúng. Dĩ nhiên, việc thiết lập quy trình này không hề đơn giản, nhưng điều đó không thể làm khó một hiệp sĩ như Vlad.
“Hừm… Nhìn kìa, hình như có một con thuyền đang rời bến. Họ bị mắc kẹt trên sông sao? Chắc hẳn thuyền trưởng sẽ vất vả lắm.”
“Thứ đó đắt quá.”
“Hả?”
Harven bước vào xưởng đóng tàu theo chân Vlad, đôi mắt anh ánh lên vẻ háo hức như một đứa trẻ.
“Anh luôn muốn được đến đây ít nhất một lần.”
“…”
Harven từ nhỏ đã có niềm đam mê mãnh liệt với những con thuyền.
Ngày trước, họ đã từng trò chuyện với nhau về ước mơ mua một con thuyền để xuôi theo dòng sông, rời khỏi những con hẻm tối tăm này.
Đó là một lời hứa mà cả hai sẽ không bao giờ quên.
Ở thời niên thiếu, Vlad đã học cách nhìn sao trời qua đôi mắt của Harven.
“Anh vẫn muốn lên thuyền du hành chứ?”
“Đương nhiên rồi.”
“Anh có muốn rời khỏi Soara không?”
“Tất nhiên… Mà sao tự dưng em lại hỏi vậy?”
Harven đã từng thề rằng, trước khi chết, anh nhất định phải được ra khơi.
Thế nhưng, cuối cùng anh lại bị giam cầm nơi góc hẻm tối, chỉ để bảo vệ Vlad và Zemina.
“Thứ đó trị giá hai trăm đồng vàng.”
Có một hôm, ở giữa con hẻm nhỏ, khi Vlad đang ngồi xổm xuống và tỉ mỉ đẽo từng đường nét trên một cây gậy gỗ thô sơ cho Harven, cậu đã đưa ra một quyết định.
Cậu nhất định phải trả lại món nợ này cho Harven.
Vì thế, cậu đã khắc sâu cái tên ấy vào lòng mình.
“Cái gì?”
Harven nhìn theo hướng Vlad chỉ.
Nằm khuất trong góc xưởng đóng tàu, một con thuyền nhỏ dần hiện ra trước mắt họ.
Dù vậy, con thuyền với cánh buồm căng ngang ấy thực chất lại là một chiếc thuyền thương gia loại nhỏ thường dùng để đi lại trên sông.
“Nó cũng rẻ. Nên em đã mua nó.”
“Hả?”
Harven hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra, nên chỉ có thể phát ra những âm thanh lắp bắp. Trong khi đó, Vlad lại thản nhiên vẫy tay gọi một công nhân trong xưởng đến.
“Nó bây giờ sẽ là của anh.”
“...”
Vlad nói rồi đưa tờ giấy mà công nhân mang tới.
“Ký vào đi. Ghi tên của anh vào đó.”
Tờ giấy trắng trên tay người công nhân là giấy chứng nhận quyền sở hữu thuyền.
“Không… cái này… bây giờ là…”
Harven cảm thấy xấu hổ trước tình huống bất ngờ vừa xảy ra, anh lắp bắp vài tiếng, nhưng ngay sau đó, một thứ gì đó đã chạm nhẹ lên đầu khiến anh ngừng run rẩy.
“Từ hôm nay, anh chính là thuyền trưởng Harven.”
Thứ mà người thợ đóng tàu mang đến không chỉ là tờ chứng nhận chờ ký, mà còn là một chiếc mũ thuyền trưởng cứng cáp, có hình tam giác mà chỉ những chủ tàu mới có thể đội.
Harven vốn dĩ chỉ mang thân phận của một kẻ lang thang khốn khổ, nhưng từ hôm nay, anh đã gác lại cái tên cũ gắn liền với những con hẻm tối tăm và khoác lên mình một danh xưng mới.
“…Thuyền trưởng Harven.”
Nhìn vào nụ cười của Vlad, ánh mắt Harven run rẩy, phủ đầy một màng hơi nước u tối.
‘Nếu có trong tay một trăm đồng vàng, cậu sẽ làm gì?’
Tuy giờ không còn ai hỏi cậu nữa, nhưng Vlad đang tự thay chính mình để đưa ra câu trả lời.
“Thuyền trưởng Harven… Thuyền trưởng…”
Mỗi lần cái tên ấy khắc sâu vào khoảng trống trong tâm trí Vlad, thì một cái tên khác lại biến mất khỏi danh sách của cậu.
Trước đây, Vlad đã từng rơi nước mắt khi khắc thanh gỗ cho Harven.
Nhưng hôm nay, người đang khóc lại chính là Harven. Trong tay anh lúc này là một con thuyền nhỏ, với cánh buồm được làm từ những thanh gỗ ghép lại.
Harven có thể phải đi lại khó khăn trên đất liền, nhưng trên biển, anh sẽ dũng mãnh hơn bất kỳ ai. Bởi lẽ, ở nơi đó, anh sẽ không cần dùng đến đôi chân, mà những cánh buồm mới là thứ đưa anh tiến về phía trước.
* * *
(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
* * *
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook