Yểm Vân Kiếm Thánh
Chapter 101: Thời Khắc Tuyết Tan (3)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 101: Thời Khắc Tuyết Tan (3)

[Dịch giả: Jucie

Hiệu đính: Thanh Quyên]

 

Pedro – vị giám mục Soara do Vatican trực tiếp cử đến phương Bắc, là người suốt đời tận tâm đấu tranh chống lại cái ác, bài trừ tà đạo và dẫn dắt những người lầm đường lạc lối trở về chính đạo.

Thế nhưng, sự việc lần này lại chẳng hề liên quan đến đức tin của ông.

Để tìm cách biện hộ cho mình, ông thậm chí còn ban ân xá cho lũ du côn ngoài phố, nhưng rốt cuộc, tất cả chỉ kết thúc trong một thất bại ê chề.

“Thưa Giám mục, có thư đến.”

“Đưa ta xem.”

Chiếc gương San Marello vốn là niềm tự hào một thời, nay chỉ còn là những mảnh vỡ vụn. Giờ đây, ông đang phải chịu áp lực nặng nề từ San Logino và Thị trưởng Soara.

Liệu ông có nên vì chuyện này mà từ chức giám mục không?

Từ lâu, người phương Bắc đã luôn là cái gai trong mắt Vatican.

“Nhưng cũng không sao cả...”

Dù vậy, kế hoạch đã thành công.

Vì rốt cuộc, lá thư này đã rơi vào tay ông.

Muốn làm nên chuyện lớn, đôi khi phải biết khi nào nên lui bước.

“Một hiệp sĩ mang dòng máu rồng có thể kết liễu Ramashthu.”

Pedro luôn mong muốn bước đi trên con đường chính đạo.

Đã có thời điểm, ông tin rằng mình có thể làm được điều đó.

Nhưng Pedro từ lâu đã nhận ra rằng, thế gian này không thể lúc nào cũng thuận theo lẽ phải.

Con đường dẫn đến ý chí của Chúa không phải lúc nào cũng tỏa sáng.

“Thật đáng giá.”

Ở cuối lá thư được linh mục mang đến in rõ dấu ấn của gia tộc Dragulia.

Với sự xuất hiện của họ, ông và những người đồng hành cùng ông sẽ một lần nữa khiến lũ người phương Bắc ngu muội kia thấy được ánh sáng chói lọi của Tòa Thánh.

* * *

(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)

* * *

“Sao rồi? Cậu đã suy nghĩ xong chưa?”

Vlad đi ngang qua tòa thị chính, rồi đến chuồng ngựa nơi Goethe đang làm việc.

“Trước đây chúng ta đã từng làm việc với nhau rồi mà, vậy sao không cùng nhau làm nên chuyện lớn?”

“Tôi không nghĩ bị trục xuất khỏi Soara lại là chuyện gì lớn lao đâu.”

Goethe sững sờ trước lời đề nghị của Vlad, nhưng trông cậu ta cũng không có vẻ gì là khó chịu.

Dù sao thì Vlad vẫn đang phải chịu án trục xuất, mà dưới góc độ của Goethe, điều đó đồng nghĩa với việc phải từ bỏ công việc ổn định.

Ai cũng có thể hiểu được tình thế khó khăn ấy.

“Tôi đã nói những gì cần nói. Dù sao, quyết định vẫn là của cậu.”

“...”

Goethe thật sự là một người hữu dụng.

Cậu không giống một kẻ quanh quẩn cả đời trong Soara như Vlad, Goethe đã từng lang bạt nhiều nơi, tích lũy kiến thức rộng rãi và còn có thể làm đủ loại công việc.

Tuy nhiên, hữu dụng không có nghĩa là không thể thay thế.

Bởi lẽ, những gì Goethe có thể làm thì Vlad cũng làm được.

“Tôi định rời đi vào sáng sớm mai. Nếu đổi ý, hãy tới gặp tôi ở cổng thành.”

“...”

Vlad biết cậu ta đã từng xem mình như một bước đệm để vươn lên vị trí cao hơn.

Mối quan hệ giữa họ ban đầu mặc dù chỉ xuất phát từ một kế hoạch nông cạn, nhưng trong những thời khắc hiểm nguy nhất, chính cậu ta lại là người ở bên Vlad đến cùng.

Vì thế, Vlad đã tin tưởng và tìm đến Goethe.

Dù cậu ta có từ chối đi chăng nữa, thì đây cũng là sự tôn trọng cuối cùng Vlad dành cho cậu ta.

“Anh đi liền vậy sao?”

“Tôi đã giải quyết xong mọi chuyện ở đây.”

Dù Goethe không đi cùng và Vlad chỉ còn lại một mình, thì điều đó cũng chẳng hề gì.

Bởi lẽ, giờ đây cậu đã có đủ bản lĩnh để tự mình đứng vững, dù là ở bất cứ nơi đâu.

Bóng lưng quay đi không chút do dự của Vlad chính là minh chứng cho điều đó.

* * *

(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)

* * *

Cuối cùng, Vlad đã không thể gặp để tạm biệt Joseph trước khi đi.

Cậu muốn nói lời từ biệt với anh trước khi rời đi, nhưng với tư cách là một kẻ đang chịu án trục xuất không khác gì tội phạm thì cậu đã không thể làm vậy.

Ranh giới giữa công và tư sắc bén như lưỡi kiếm.

Ngay cả Joseph cũng từ chối chào hỏi, không để lộ bất cứ kẽ hở nào để kẻ xấu có thể lợi dụng. Nhưng Vlad lại không cảm thấy bị xúc phạm, bởi lẽ, cậu đã học được rất nhiều điều từ anh.

“Tôi đã nói chuyện với gia tộc Kannor. Harven sẽ mang cá từ Sturma về trên thuyền của mình khi dòng sông tan băng.”

“Cậu đã tìm được đối tác kinh doanh rồi sao?”

“Nếu có thể, chúng ta nên chuẩn bị cho nhiệm vụ tiếp theo.”

Giờ đây, khi buộc phải bước đi một mình, Vlad đã quyết tâm nghiêm túc làm theo những lời dạy mà anh đã lĩnh hội từ Joseph và Jager: luôn suy tính cẩn trọng và chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất.

“Otar sẽ hỗ trợ công việc kinh doanh của Harven. Có anh ấy bên cạnh sẽ giúp ích được rất nhiều.”

“Ừm.”

Cậu đã sắp xếp để thuyền trưởng Harven hợp tác được với gia tộc Kannor, đồng thời để Otar bên cạnh anh để đề phòng bất trắc.

Có lẽ chỉ hai người họ là chưa đủ, nhưng vì quy mô công việc vẫn còn nhỏ và sẽ có người hỗ trợ khi cần nên mọi thứ chắc vẫn sẽ diễn ra suôn sẻ.

“Còn em thì sao? Nếu em rời đi, chắc cũng phải cần tiền chứ, đúng không?”

“Trước đây không có tiền em vẫn sống được mà, nên giờ cũng không cần gì nhiều đâu.”

Vlad lặng lẽ lấy ra mười đồng vàng sáng bóng từ túi của mình và đưa cho Harven. Vậy là giờ cậu chỉ còn lại 8 đồng để nuôi sống bản thân.

“Với số tiền này, chúng ta có thể giúp bọn trẻ ngoài kia. Các lão đại thường làm vậy vào khoảng thời gian này.”

“À, anh hiểu rồi...”

Ngày trước, khi năm lão đại còn sống, mỗi khi mùa màng thất bát, họ sẽ thu gom lương thực để phân phát cho những người dân ở khu ổ chuột.

Có thể đó chỉ là một hành động mang tính hình thức nhằm thu hút sự ủng hộ và củng cố địa vị, nhưng sự thật là vẫn có những người sống sót nhờ số thức ăn đó.

“Giờ đây chỉ còn lại hai lão đại, bọn trẻ ngoài kia hẳn chắc đang chết đói rồi.”

“Ừm, em nói đúng.”

Quan niệm rằng kẻ yếu sẽ bị chà đạp, rằng con người phải đấu tranh để sinh tồn, vẫn không hề thay đổi.

Nhưng chí ít, ta cũng nên dành chút lòng trắc ẩn cho những đứa trẻ.

Hơn nữa, gần đây, ánh mắt của bọn trẻ khi nhìn cậu dường như chất chứa điều gì đó khó nói.

“Bọn trẻ cứ nhìn em như kiểu…”

“Anh biết.”

Vlad quyết định giúp đỡ người yếu thế vì cậu có khả năng làm thế, và vì hoàn cảnh cũng buộc cậu phải làm vậy.

Cậu tự nguyện lấy ra mười đồng vàng để trao tặng cho lũ trẻ phải lớn lên giữa khu ổ chuột nghèo nàn giống mình ngày trước.

Nếu làm như vậy, ít nhất sẽ không có đứa nhóc nào phải chết đói trong mùa đông này.

“Em nghĩ mọi việc đến đây là xong…”

Giờ đây, khi đã lo liệu cho bọn trẻ, thì gần như mọi thứ cậu cần làm đều đã hoàn thành.

“Nhưng cũng chưa xong hẳn…”

Ánh mắt Vlad hướng về một căn phòng trên tầng bốn.

Đó là phòng của Zemina – người đã được kéo đến ngay sát phòng cậu để giúp cậu che giấu việc cậu tự nói chuyện một mình.

‘Khi nào có tiền, tôi sẽ trả lại cho cậu.’

Vlad chợt nhớ đến cái ngày cậu đứng giữa con đường lấm lem bùn đất, ánh mắt dừng lại trên thanh kiếm của lão thợ rèn già.

“Cậu nói nó chỉ có 5 đồng vàng thôi, đúng không?”

Trong khi cậu đang mải mê nhìn thanh kiếm sáng loáng, bên cạnh cậu vẫn luôn có một cô gái tóc đỏ đi cùng.

Khi phải đứng trước lựa chọn tàn nhẫn giữa việc trở thành một kẻ ăn mày khốn khổ hay bán thân để nuôi sống bản thân, Zemina vẫn chỉ mỉm cười và nói rằng cô ấy sẽ mua thanh kiếm đó cho cậu.

“Cậu nghĩ cơ thể mình đáng giá 5 đồng vàng sao?”

“Dù cậu có mua nó cho tôi, thì cũng thật ngu ngốc.”

Cả hai bật cười trêu chọc lẫn nhau, nhưng thực chất, chẳng có ai trong hai đứa nhóc thật sự vui vẻ.

Với những kẻ sống lẩn khuất trong con hẻm nghèo nàn, ngay cả việc bảo vệ một ai đó cũng là điều xa xỉ. Ấy vậy mà, Zemina vẫn tìm mọi cách để tặng cho cậu thanh kiếm ấy.

Cô ấy đã đánh đổi đi mái tóc đỏ rực của mình để có lấy thanh kiếm, như thế đó là vũ khí cuối cùng của một cô gái không còn gì trong tay.

Thanh kiếm mà cô đã mua bằng những giọt nước mắt ngày hôm ấy đã giúp cậu trở thành một hiệp sĩ.

Có lẽ, tất cả những vinh quang mà thanh kiếm mang lại cho cậu từ trước đến nay đều là nhờ vào Zemina.

* * *

(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)

* * *

“Chúng ta đang đi đâu vậy?”

“Muộn hơn tôi nghĩ rồi.”

“...Không định trả lời à?”

Vlad bước đi, vác theo Zemina cả trên vai rồi lao nhanh qua những con hẻm tối tăm.

“Tôi chạy nhé?”

“...Tùy cậu…”

Zemina vùi mặt vào lưng Vlad, có lẽ vì xấu hổ khi đôi mắt sưng đỏ của mình bị phát hiện.

Hơi thở của Vlad phả ra, hòa lẫn cùng cơn gió lạnh mùa đông.

Họ đã từng xa cách nhau suốt một quãng thời gian dài trước khi có thể đoàn tụ như hiện tại, vậy mà giờ đây, Vlad lại bị trục xuất.

Chỉ vì một phút nông nổi, cậu đã tự tay phá hỏng mọi chuyện.

Zemina không buồn, cũng chẳng giận trước một cuộc chia ly nữa đang cận kề, cô chỉ cảm thấy những cảm xúc nặng nề đè trĩu trong lòng.

“Đây rồi. Là chỗ này đúng không ta?”

“...Chúng ta đang ở đâu vậy?”

Cô bị lôi đi bất ngờ nên thậm chí còn chưa kịp xỏ giày.

Nơi Vlad đưa cô đến không phải là con hẻm quen thuộc, mà là quảng trường trung tâm của Soara.

“Đóng cửa rồi sao?”

Giờ này, trong những con hẻm nhỏ, đèn đường đã bắt đầu sáng lên. Nhưng với những nơi bình thường khác, đây là lúc họ đóng cửa tiệm và trở về mái ấm của mình để nghỉ ngơi.

Dù vậy, hôm nay Vlad chỉ có thể tranh thủ lúc này để ở cạnh Zemina, nên cũng không còn cách nào khác.

Nếu biết trước có ngày bị đuổi đi thế này, đáng lẽ cậu nên mở lời hỏi cô sớm hơn.

Rầm! Rầm!

“Mở cửa ra!”

“Này! Cậu điên à? Đang làm trò gì thế?!”

“Chủ quán! Tôi bảo mở cửa ra!”

“Lính gác đang nhìn kìa!”

Những lính canh đang tuần tra tiến đến gần Vlad khi thấy cậu vẫn đang đập cửa ầm ầm.

Zemina vốn là người xuất thân từ con hẻm nhỏ nên vẫn luôn sợ hãi trước lính gác. Cô xấu hổ nắm lấy cổ áo Vlad lắc mạnh, nhưng rốt cuộc cũng chẳng thể làm gì hơn.

“Sợ gì chứ? Tôi là hiệp sĩ mà.”

“À…”

Giờ đây, cậu đã có thể đường hoàng đứng trước những kẻ mà cô luôn khiếp sợ.

Hiện tại, Vlad đã có thể bảo vệ Zemina, người vẫn luôn đứng phía sau cậu.

“Ai đấy, muộn thế này còn…”

“Tôi có đặt hàng trước rồi đấy, xong chưa?”

“À… Mời ngài vào.”

Không ai dám xem thường Zemina khi cô sánh bước bên Vlad, họ hành xử như thế không chỉ vì sợ hãi, mà còn vì nể trọng danh dự và quyền uy mà Vlad đang nắm giữ.

Dù đã quá giờ, cửa hàng vẫn đồng ý mở lại để đón tiếp bọn họ.

Khi bước vào bên trong, Zemina không thể khép miệng lại vì quá ngỡ ngàng.

Ánh sáng rực rỡ khiến mọi thứ trông khác biệt hoàn toàn, giống như cách người chủ quán thay đổi thái độ một cách đột ngột khi nãy.

“Chà…”

Những bộ trang phục lộng lẫy trải rộng khắp cửa hàng.

Những tấm vải tuyệt đẹp, mềm mại đến mức dù đang đi chân trần, cô vẫn cảm thấy như mình đang bước trên nền đất lạnh.

“Nhưng mà... tại sao lại đến đây?”

Đây là cửa tiệm may mặc nổi tiếng nhất ở Soara.

“Đơn hàng ngài đặt đã hoàn thành, nhưng vì ngài đến muộn, nên tôi định giao nó cho ngài vào ngày mai.”

“Xin lỗi vì đã đến trễ. Tôi muốn thử nó ngay bây giờ, được không?”

Thay vì trả lời câu hỏi của Zemina, Vlad chỉ đơn giản vẫy tay ra hiệu cho người thợ may.

“Cậu mua nó cho tôi sao?”

“Ở đây còn ai có thể mặc chiếc váy nhỏ này ngoài cậu sao?”

Ánh mắt của Zemina tự nhiên hướng đến nơi Vlad chỉ tay.

“Cậu mặc vào thử đi.”

Chiếc váy đang đong đưa trên tay người thợ may mang sắc đỏ rực rỡ, sang trọng, vô cùng hợp với mái tóc của Zemina.

Sau đó, Vlad lại lấy ra một chiếc vòng cổ cùng đôi bông tai, một đôi giày đỏ tươi, rồi thêm cả mỹ phẩm đã đặt trước cùng một chiếc quạt trang nhã từ cửa hàng trang sức.

“Tôi nghĩ chiếc váy này sẽ rất hợp với mấy thứ này.”

“...”

Vlad lần lượt lấy những món đồ đã chuẩn bị và giúp Zemina đeo vào.

Khi hoàng hôn dần buông xuống trên quảng trường Soara, bóng tối chầm chậm lan tỏa khắp không gian, nhưng bộ trang phục của Zemina lại càng rực rỡ, tỏa sáng lộng lẫy hơn bao giờ hết.

“Tôi đã đặt may vừa người với cậu đấy, tại chắc cậu cũng không lớn thêm được nữa đâu.”

“Đúng là đồ điên.”

“Từ giờ, cứ mặc đồ của cậu đi, đừng mượn đồ của Marcella nữa.”

Vlad nhỏ giọng nhắc nhở.

Lúc ấy, khi Zemina khoác lên mình chiếc váy đỏ rực, uyển chuyển dắt theo con ngựa đen.

Vào giây phút đó, cô không còn là một cô gái đầu đường xó chợ sẵn sàng bán thân, mà đã trở thành một quý cô thực thụ, khiến bất cứ ai cũng phải công nhận.

“...Đống này cậu mua hết bao nhiêu vậy?”

Cậu mang nợ cô ấy, nên có tốn bao nhiêu tiền cậu cũng không thấy khó chịu.

Những bộ váy và trang sức được làm riêng cho Zemina càng khiến cô tỏa sáng hơn bao giờ hết.

“Chắc khoảng 5 đồng vàng.”

“Làm sao mà chỉ có 5 đồng vàng được?”

Zemina túm lấy gấu váy, cười như thể điều đó thật vô lý.

Cậu không rõ giá cả trung bình của mấy bộ trang phục này, nhưng một chiếc váy nhung đỏ rực như thế chắc chắn sẽ có giá hơn 5 đồng vàng.

“Được rồi. Nó đẹp lắm.”

Vlad chống tay lên hông, gương mặt ánh lên vẻ tự hào.

Thật khó tin rằng chỉ ít phút trước, cô gái trước mặt cậu vẫn còn đang khóc sướt mướt trong phòng.

“Tôi muốn làm tóc cho cậu nữa, nhưng tôi bận quá.”

Một tuần qua là khoảng thời gian vô cùng bận rộn để sắp xếp những việc cậu cần phải làm ở đây trước khi rời đi.

Dẫu vậy, Vlad vẫn cảm thấy mãn nguyện khi có thể dành trọn đêm cuối cùng ở Soara cho Zemina.

“Đây.”

“Gì vậy?”

Vlad gật đầu như thể mọi thứ đã hoàn tất rồi đưa cho Zemina một mảnh vải.

“Đây là chiếc khăn tay tôi làm.”

Cậu đưa ra cho cô chiếc khăn tay thô ráp, không hề phù hợp với bộ váy lộng lẫy và những món trang sức mà cô đang đeo.

Đó chính là chiếc khăn tay mà Zemina đã tự tay thêu cho Vlad, với cái tên được khắc rõ ràng trên đó.

“Tôi không biết, nhưng họ nói quý tộc hay làm thế này.”

Vlad quỳ xuống khi thấy Zemina nhìn chằm chằm vào chiếc khăn tay.

“...Cậu đang làm gì vậy?”

Đây là những phép tắc quý tộc mà cậu đã nghiêm túc học được từ Oksana.

Zemina bối rối trước hành động đột ngột của Vlad, nhưng từng cử chỉ của cậu đều mang một vẻ trang trọng khó có thể diễn tả bằng lời.

“Xin tiểu thư hãy trao cho tôi chiếc khăn tay này.”

Dù Zemina không mang trong mình dòng máu quý tộc, nhưng cô là người Vlad muốn bảo vệ và báo ơn.

Tất nhiên, một người phụ nữ mà hiệp sĩ muốn bảo vệ sẽ xứng đáng với danh xưng “tiểu thư”.

Đối với Vlad, Zemina chính là vị tiểu thư như thế.

“Giờ cậu có thể trao nó cho tôi rồi.”

“Hả? Ừm.”

Zemina nhẹ nhàng đặt chiếc khăn tay có thêu tên mình vào tay Vlad.

Khi cậu đưa tay ra nhận lấy nó, cô đã cảm nhận được một sự nghiêm túc đến mức không thể từ chối.

“…”

Có hai cách để một hiệp sĩ nhận khăn tay từ một quý cô, một là đón nhận nó trên đầu mũi kiếm, hai là nhận trực tiếp bằng tay.

“...Sao cậu lại nhìn tôi như thế?”

Vlad nhìn bàn tay gầy guộc, thô ráp của Zemina trong tay mình.

Dù nó khác xa với đôi bàn tay mềm mại của Alicia, nhưng đó vẫn là một bàn tay mà cậu vô cùng trân quý.

“Hãy nhớ dùng những thứ tôi đã mua để chăm sóc đôi tay của cậu.”

“Nhưng kiểu gì lúc rửa chén nó chả trôi đi.”

Zemina bật cười như thể lời cậu nói thật ngớ ngẩn, Vlad cũng bật cười theo cô.

Bây giờ, họ không còn phải che giấu cảm xúc của mình bằng những nụ cười gượng gạo nữa.

Giữa quảng trường vắng lặng, không một bóng người, vị hiệp sĩ quỳ gối trước một tiểu thư để trao nhau chiếc khăn thêu chất chứa đầy kỷ niệm.

Dù Zemina không hề hay biết, nhưng vào khoảnh khắc ấy, Vlad đã lặng lẽ thề nguyện rằng sẽ dốc hết sức mình để bảo vệ cô.

* * *

(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)

* * *

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương