Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 1: Trở Lại (1)

 

Ngay khoảnh khắc hít vào một hơi, ta liền ho sặc sụa, một tiếng thở gấp dồn dập bật ra từ cổ họng.

Hết đợt này đến đợt khác, lại nôn ra từng ngụm máu đen đặc cùng những mảnh thịt sống rải rác, lẫn cả những đoạn nội tạng đỏ tươi. Chỉ sau khi nôn hết thứ hỗn tạp ghê tởm ấy ra khỏi cơ thể, cơn nghẹt thở trong lồng ngực ta mới dần được giải toả.

Rồi khi ta ngẩng đầu lên. Ta đã thấy nó.

Bất chấp trận chiến ác liệt, bất chấp vô số hy sinh, bất chấp những nỗ lực điên cuồng của chúng ta - bất chấp tất cả, chúng ta vẫn thất bại trong việc tiêu diệt nó. Thứ đó vẫn còn đấy, lơ lửng trên cao trong sự im lặng đáng sợ và bệ vệ đầy điềm gở.

Đó là thất bại. Đó là dấu chấm hết.

Đó, là "Tai Hoạ".

Bách Thành, thành trì cuối cùng của nhân loại, đã sụp đổ. Những đồng đội từng một thời anh dũng cũng đã gục ngã, giờ đây chỉ còn là bóng tàn của những huyền thoại mà họ từng có tiềm năng để trở thành.

Và chúng ta cũng vậy, thân thể rách nát, nằm gục bên cạnh họ.

Khi ấy, chúng ta đã hiểu ra. Không, đúng hơn là không còn lựa chọn nào khác ngoài buộc phải chấp nhận sự thật này.

"...Vậy là, chúng ta đã thất bại rồi sao?"

[Ừ.]

"Chỉ còn một bước nữa thôi mà..."

"Đại Chiến Tai Họa", đại nạn cuối cùng và tàn khốc nhất, quyết định vận mệnh của thế giới này. 

Trận chiến ấy đã nuốt trọn cả năm đại kinh đô cùng Bách Thành lưu động - ấy vậy mà chúng ta vẫn sống sót.

Không, nói đúng hơn là chúng ta đã làm được nhiều hơn thế.

Chúng ta đã chiến thắng, hết lần này đến lần khác. Chúng ta đã lần lượt chinh phục những Mê Cung bất khả xâm phạm. Cả những "Tai Hoạ" liên tiếp cũng đều bị chúng ta tiêu diệt. 

Đó là kỳ tích vĩ đại đến mức ngay cả những anh hùng trong truyền thuyết cũng chẳng thể chạm đến, trừ phi có vô số kỳ tích cùng một phần may mắn. Một chiến công huyền thoại.

Mọi người tin rằng nếu là chúng ta, chắc chắn sẽ có thể quét sạch mọi "Tai Hoạ" và cứu lấy "Bách Giới"...

Cho đến khi đối mặt với "Tai Hoạ” cuối cùng.

"Vậy ra đây là nơi kết thúc tất cả sao?" Ta thẫn thờ, một tiếng cười chua chát khẽ bật ra.

Dù cái chết đã cận kề, ta lại chẳng hề cảm thấy tuyệt vọng.

Đã quá lâu kể từ khi ta bị coi là một kẻ vô dụng, một phế phẩm thừa thãi, một kẻ bất tài không có lấy một tia sáng tiềm năng rồi. Bị vị hôn thê ruồng bỏ, bị kẻ thân tín phản bội, bị chính huyết mạch ruột thịt truy sát, bị những phàm dân hèn kém khinh miệt. Khi đó, tất cả những gì ta có thể làm là cúi đầu, là nuốt nhục chỉ để sống sót.

Đó là con người ta từng là. Cho đến khi ta nghe được "giọng nói” đó.

Ta đã thức tỉnh tài năng tiềm ẩn, thay đổi vận mệnh của mình, và đi đến tận nơi này. Chỉ riêng điều đó đã là một kỳ tích rồi, và trên hết, hành trình bên giọng nói đó thực sự là niềm vui duy nhất của ta. Duy chỉ một điều khiến ta tiếc nuối nhất sau biết bao hy sinh, chính là ta vẫn không thể vượt qua được "Tai Hoạ” này, không thể ngăn nổi sự lụi tàn của thế giới này - rằng rốt cuộc, ta vẫn chưa thể chạm được tới "Hồi Kết".

[Chưa đâu.]

"Ý ngươi là gì?"

[Ngươi quên rồi sao? Chúng ta vẫn còn một cơ hội cuối cùng.]

Lời nói ấy làm ta khựng lại.

"...Nhưng đó là cơ hội của ngươi."

[Không, là của chúng ta.]

"Vậy mà ngươi lại đẩy nó cho ta sao?"

[Đó là lựa chọn tốt nhất rồi. Ngươi cũng biết điều đó mà. Từ đầu đến giờ, chỉ có một điều duy nhất thực sự quan trọng với chúng ta.]

Ta không trả lời, cũng chẳng hỏi lại. Ta chỉ lặng lẽ lắng nghe.

[Đừng quên điều này. Kẻ duy nhất có thể hạ gục thứ đó, kẻ duy nhất có thể vượt qua tận thế và tiến đến Hồi Kết... chỉ có chúng ta mà thôi.]

Cho dù phải giết bao nhiêu người. 

Cho dù phải mang tội nghiệt đến mức nào.

Cho dù phải làm những chuyện điên rồ ra sao.

Đều chẳng còn quan trọng nữa. Không có lựa chọn nào khác nếu muốn vượt qua "Tai Hoạ" này để chạm đến "Hồi Kết".

Mọi thứ vốn dĩ đã được truyền lại cho chúng ta, nhưng giữa "chúng ta", kẻ có thể thực sự làm được điều đó... không phải "ta" mà là "ngươi".

Giọng nói ấy vẫn bình thản và sáng suốt như thường lệ, đưa ra lời khuyên cuối cùng. Ta không phản bác, chỉ khẽ nói:

"Tạm biệt, Hệ Thống."

[…Tạm biệt.]

Tầm nhìn ta nhòe đi. 

Cơ thể ta lạnh dần.

Trái tim vốn đã ngừng đập, lại bắt đầu tan chảy từ sâu bên trong.

Cái chết, thứ mà ta đã cưỡng ép xua đi bằng vô vàn năng lực đặc biệt, cuối cùng cũng đến gần.

Với ý thức đang dần phai nhạt, ta vẫn dõi mắt về phía "Tai Hoạ" đó cho đến khoảnh khắc cuối cùng...

[Hãy chăm sóc "ta" ở lần tới, được chứ?]

"Chắc chắn rồi."

Và như thế, ta chào đón cái chết lần thứ hai.

…………

……

【Kết Thúc Không Có Hậu lần thứ nhất: Tận Thế Hủy Diệt Thế Giới】

『Tiến trình: 93%』

『Thành tựu: Khuất Phục Tai Hoạ (11/12) 』

『Thành tựu: Một Bước Tới Hồi Kết』

『Thành tựu: Đại Chiến Trùm Cuối』

『Phần thưởng đặc biệt mở khóa thành tựu, ngươi đã nhận được đặc tính độc nhất dùng một lần: "Cơ Hội Cuối Cùng". 』

『Hiệu ứng đặc biệt của "Cơ Hội Cuối Cùng" đang kích hoạt. 』

『Đặc quyền Vòng Lặp Thứ Ba: Kế Thừa Ký Ức, Cường Hoá Đặc Tính Độc Nhất, Giữ Lại Đặc Quyền Vòng Lặp Thứ Hai, Nhận Gấp Đôi Kinh Nghiệm』

『Chế tài Vòng Lặp Thứ Ba: Mọi cơ hội bổ sung - hồi quy, đoạt xác và luân hồi - đều bị khoá vĩnh viễn. Mọi đặc tính hoặc quyền hạn liên quan đều không thể kích hoạt hay sở hữu. 』

『Cơ hội cuối cùng để cứu lấy "Bách Thành", hàng trăm thành phố lưu động trên thế giới bị Mê cung phá hủy - lần Trở Lại Cuối Cùng. 』

……

…………

“…Còn con này thì chắc chắn đã được huấn luyện bài bản rồi, ta cam đoan.”

“Ý ngươi là con thú suýt nữa đập nát sọ của Thiếu Gia nhà ta đấy à?”

“Cũng chỉ vì Thất Thiếu Gia có chút thiếu thận trọng khi tiếp cận nó thôi.”

“Vậy ý ngươi là Thiếu Gia của chúng ta vụng về và ngu ngốc đến mức suýt thì tự chuốc lấy cơn thịnh nộ của con thú ấy sao?”

Trước mắt là chuồng ngựa, nơi chứa đủ loại quái thú như Bát Túc Mã, Nhất Mục Ngưu, Tật Hành Thú và nhiều loài khác.

Gã đầy tớ mũi tẹt khẽ hắng giọng, đáp lời một cách trơ trẽn: “Ta không có ý đó…”

Thấy vậy, ánh mắt lạnh như băng của người phụ nữ vốn đang găm chặt vào hắn khẽ chuyển hướng: “Ngài định làm gì, Thiếu Gia?”

“Hả?”

Cô là một người phụ nữ có đôi tai dài nhọn. Chiếc bờm ren trắng càng làm nổi bật phong thái của cô khi kết hợp với váy ngắn đến đầu gối và tạp dề trắng tinh nổi bật trên làn da ngăm đen. Một mỹ nhân tuyệt thế, tựa hồ chẳng thuộc về nhân gian.

Nếu bỏ qua đôi găng tay và giáp chân bằng thép rắn chắc, cô chính là hình mẫu hoàn mỹ của một hầu gái.

Kế bên cô là một thiếu niên với mái tóc đen điểm vệt trắng, khuôn mặt đơn thuần và chất phác. Cậu ta chớp mắt, hơi nghiêng đầu:

“Parsha?” Dion, người được hỏi, gọi cô.

“Ngài ngủ gà ngủ gật với đôi mắt đang mở đấy à?”

“Ừm… Ta có cảm giác như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ rất dài.”

“Ngài bị đập vào đầu và giờ thì ngủ đứng luôn sao? Đôi khi ta tự hỏi tại sao ngài vẫn còn sống đấy.”

Lời nói đay nghiến chẳng phù hợp chút nào với một hầu gái khi nói chuyện với chủ nhân, nhưng Dion chẳng hề lạ lẫm. Cậu chỉ lặng lẽ quan sát cô, rồi cúi đầu suy tư.

“Hừm.” Cậu trầm ngâm. “Đúng là Parsha thật rồi.”

“…Tại sao ngài nhìn ngực ta thay vì nhìn mặt ta?”

“À thì, khuôn mặt dễ ngụy trang, nhưng cái… dáng người đặc biệt mảnh mai của cô thì khó mà bắt chước hơn.”

Parsha, hầu gái Hắc Elf trung thành với Thất Thiếu Gia, câm nín nhìn cậu với vẻ mặt đờ đẫn, phản ánh đúng những gì cô đang nghĩ:

Có nên đập chết hắn ngay tại đây không nhỉ?

Dion hành xử như một kẻ ngốc là chuyện quá đỗi bình thường. Nhưng hôm nay, cậu ta lại có gì đó đặc biệt khác lạ.

Thứ nhất, sau khi bị ngựa đá vào đầu, cậu ta nhìn cô như thể cô là một u linh từ cõi chết trở về.

Thứ hai, đứa trẻ nhút nhát luôn dè chừng ánh mắt người khác lại chẳng hề tỏ ra bận tâm đến ai xung quanh.

Sự kì lạ không dừng lại ở đó.

“Hôm nay là ngày bao nhiêu?” Cậu ta hỏi.

“Ngày mười một.”

“Không, ta hỏi năm và tháng cơ.”

“…Ngài bị đần hẳn rồi sao?” Parsha cau mày, nhưng vẫn cho cậu câu trả lời chính xác.

“Hừm. Vậy thì đây vẫn là trước khi hôn ước của ta bị hủy bỏ và ta bị đuổi khỏi nhà.”

Rõ ràng là cậu ta không chỉ bị thương ở đầu.

Parsha nheo mắt nhìn Dion đầy lo lắng, nhưng cậu ta chỉ khoanh tay trầm tư. Rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, cậu đưa tay chạm vào băng quấn trên đầu.

“Khoan đã, tình huống hiện tại là sao?”

“Ngài thực sự không nhớ sao? Ngài đến chuồng ngựa xem giống ngựa giống, rồi bị một con Bát Túc Mã đá văng đi.”

“À… Đúng rồi, có chuyện đó thật.”

Dion gật đầu như thể đang hồi tưởng về một ký ức xa xôi. Parsha không kìm được tiếng thở dài, lên tiếng trách móc:

“Đó là hậu quả của việc đi lung tung một mình. Ta đã cảnh báo ngài không biết bao nhiêu lần rồi. Ngài định làm gì khi đến chuồng ngựa?”

“Con Bát Túc Mã.”

“…Ngài nói cái gì?”

“Ta nghe nói có một con ngựa giống được huấn luyện tốt đến mức ngay cả một người chưa thức tỉnh như ta cũng có thể cưỡi được nếu may mắn.”

“Ngài thực sự tin vào cái thứ hoang đường đó sao?”

“Hy vọng cũng không mất gì, đúng không?”

Cậu thản nhiên nhún vai như thể chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ bị đá văng. Rồi như thể đây chỉ là một chuyện vặt vãnh, Dion lạnh nhạt hỏi:

“Nói mới nhớ… Cô nghĩ ta nên làm gì?”

“…Ý ngài là gì?”

“Còn gì nữa?” Cậu khẽ hất cằm, ra hiệu về phía gã đầy tớ mũi tẹt: “Ngươi nghĩ ta nên xử lý thế nào với tên dối trá này, kẻ đã thề thốt rằng con ngựa kia cực kỳ thuần phục và ta có thể đến gần?”

“Cái–”

Tên đầy tớ trợn mắt, vội la lên:

“Dối trá? Thật bất công! Ngài nói ai là kẻ dối trá hả?!”

Parsha im lặng liếc nhìn hắn bằng ánh mắt sắc lạnh vì bị ngắt lời.

Việc một Thiếu Gia bị thương bởi một con ngựa thuần dưỡng là điều không thể chấp nhận được. Thậm chí, một quản chuồng vô tội cũng có thể mất đầu chỉ vì chuyện này. Thế mà một tên đầy tớ thấp hèn lại dám lên giọng trịch thượng như vậy sao?

“Là lỗi của Thất Thiếu Gia vì ngài ấy đã chọc tức con Bát Túc Mã quý giá của Ngũ Thiếu Gia! Nếu có chuyện gì xảy ra, chính vì thế nên Thất Thiếu Gia mới là người phải xin lỗi.”

Khi nhìn thấy nụ cười chế giễu trên môi kẻ chăn ngựa, Parsha nhận ra chính xác ai là người giật dây phía sau sự việc này.

Vậy ra… lại là trò của Ngũ Thiếu Gia.

Trong số các anh chị em của Dion, Ngũ Thiếu Gia và Lục tiểu thư là những kẻ hành hạ cậu ta nhiệt tình nhất. Nếu lần này là trò của Ngũ Thiếu Gia, vậy thì dù có trách mắng gã đầy tớ kia cũng chẳng ích gì.

Bởi trong thế giới này, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền tồn tại.

Hai đạo luật đó đã thống trị tuyệt đối tại Bách Thành sau sự sụp đổ của Cựu Vương Quốc.

Rốt cuộc, Dion cũng chỉ là một thiếu niên chưa thức tỉnh, không có thân tộc quyền thế nào bên phía mẫu tộc. Cho dù cậu có nói gì đi chăng nữa, tất cả đều sẽ bị phớt lờ chỉ với một mệnh lệnh từ Ngũ Thiếu Gia.

“Ngươi… Tên ngươi là Nosey, đúng không?”

“…Là Koben.”

“À, Koben. Ta muốn xác nhận hai điều. Thứ nhất, nếu ta xin lỗi, chuyện này có được coi là kết thúc không?”

Gã đầy tớ hợm hĩnh lại hắng giọng:

“Chà, tôi không phải là ngươi quyết định, nhưng Ngũ Thiếu Gia nhân từ chắc chắn sẽ chấp nhận lời xin lỗi của ngài.”

“Ồ, vậy à. Đỡ phiền thật.”

Ánh mắt Parsha lóe lên tia sắc lạnh trước giọng điệu của Dion, trong khi các đầy tớ khác cười khẩy. Ai cũng biết Thất Thiếu Gia không còn lựa chọn nào khác ngoài việc xin lỗi để tránh thêm rắc rối. 

Nhưng Dion lại chẳng hề bận tâm đến những nụ cười mỉa mai ấy.

“…Và thứ hai, chuyện này không phải là ý của anh chị ta, đúng chứ?”

“H-Hả? Dĩ nhiên là không!”

“Thật sao?”

“Thất Thiếu Gia, ngài nên cẩn thận lời nói của mình. Nếu dám phỉ báng Ngũ Thiếu Gia, ngài sẽ không thoát được chỉ bằng một lời xin lỗi đâu.”

“Chỉ cần không liên quan đến anh chị của ta thì không sao, chính ngươi đã nói thế.”

Tên nhãi con này bị điên rồi sao?

Koben không khỏi kinh ngạc. Tên nhãi con này bị điên rồi sao? Một kẻ nhút nhát như hắn đáng lẽ ra phải sợ đến cứng người mới đúng, vậy mà hắn chỉ khẽ gật đầu như thể mọi chuyện đều diễn ra đúng như ý muốn.

Dion đột nhiên nhoẻn cười, rồi quay sang Parsha.

“Parsha, bắt hắn quỳ xuống.”

“…Ngài nói gì cơ?”

“Cho hắn quỳ trước mặt ta.”

“Gì cơ?” 

Koben thốt lên khi nhận ra giọng điệu của Dion, còn Parsha cũng không khỏi ngạc nhiên mà hỏi lại:

“…Ngài nghiêm túc đấy à?”

“Ta đang tự hỏi tại sao ta phải lặp lại lời mình ba lần với chính hầu gái của mình.”

Parsha nhìn cậu chằm chằm, vẻ mặt rõ ràng đang tự hỏi liệu cậu có bị điên không. Thế nhưng, ánh mắt của Dion vẫn kiên định, không chút dao động. Cuối cùng, nữ hầu Hắc Elf lập tức hành động.

Bịch!

Mọi thứ diễn ra chỉ trong chớp mắt. Chỉ với một động tác trơn tru, Parsha lướt ra sau lưng Koben và đá mạnh vào khoeo chân hắn. Koben lập tức khuỵu xuống đất.

“Ugh! Ngươi… Ngươi dám—?!”

“Ngươi nói ‘dám’ là có ý gì?” Dion vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh: “Ta chỉ đang làm việc mà anh của ta nên làm thôi.”

“…Hả?”

“Nếu ngươi để người khác lại gần Bát Túc Mã quý giá của Ngũ Thiếu Gia mà không có sự cho phép, thì đáng bị trừng phạt. Có phải không?”

“Chuyện đó… Không phải là–”

“Đừng sợ vậy chứ. Dù sao chuyện này cũng có một phần lỗi của ta, nên ta sẽ không nặng tay quá đâu… Ta có thể không rộng lượng như anh Ren, nhưng cũng không phải kẻ tàn nhẫn.”

Dion nói như thể việc trừng phạt Koben chỉ là một sự nhượng bộ dành cho anh trai của mình.

Trong khi Koben vẫn đang lắp bắp tìm lời bào chữa, Dion liếc nhìn về phía cửa chuồng ngựa và trông thấy một thứ. Trước khi đám người hầu kịp phản ứng, cậu đã bước tới và nhấc thứ đang nằm trên mặt đất lên.

Một chiếc xẻng, cán gỗ chắc chắn, phần lưỡi kim loại cứng cáp, thiết kế cân đối giữa công năng và độ linh hoạt.

“N-Này, khoan đã.” Đám đầy tớ lắp bắp. “Ngài cầm xẻng làm gì—”

“Parsha, giữ ngài ta lại.”

“Th-Thiếu Gia? Thất Thiếu Gia?!”

Koben vội vàng cầu xin. Không thể nào, đúng không? Cậu nhóc hèn nhát này chắc chắn chỉ đang hù dọa thôi. Không thể nào cậu ta dám làm thật…

Bốp!

“Gaaah!”

Vậy ra đây là cảm giác “mắt muốn bắn ra khỏi hốc” mà người ta vẫn nói.

Dù chỉ là một thiếu niên chưa thức tỉnh, Dion vẫn dồn toàn bộ sức nặng cơ thể vào cú vung đó. Lưỡi xẻng va thẳng vào đầu Koben, máu từ mũi hắn phun ra như suối. Hắn choáng váng, cảm giác như hộp sọ sắp vỡ ra khi siết chặt hàm răng.

Tên nhãi chưa thức tỉnh này… Cứ đợi đấy! Ta sẽ khiến ngươi phải trả giá…

Hắn chỉ cần thoát ra, rồi sẽ lập tức chạy đến chỗ Ngũ Thiếu Gia. Nhưng rồi, hắn nhận ra một chuyện.

Dion vẫn chưa đặt lại chiếc xẻng xuống. Ngược lại, cậu nâng nó lên lần thứ hai.

“Khoan…! Chờ đã?!”

Bốp!

“Urgh!”

Bốp! Bốp! Bốp!

“Aaagh! Gah! Gurgh!”

Một cú, hai cú, ba cú.

Cái đầu của Koben bị nện liên tiếp, mỗi đòn đều mạnh mẽ và dứt khoát. Lúc này, cái gọi là “hình phạt nhẹ” mà Dion đã nói rõ ràng không còn nhẹ chút nào, ít nhất là với Koben.

Cuối cùng, đôi mắt hắn trừng lớn, lưỡi thè ra khỏi hàm răng vỡ vụn, những mảnh xương sọ nứt vỡ lộ ra giữa các vết rách máu me. Nhìn vào tình trạng của hắn, ai cũng biết hắn sẽ không bao giờ có thể đứng dậy nữa.

“Haa… Dùng cơ thể chưa thức tỉnh để làm chuyện này đúng là hơi mệt… Nhưng ta cũng chẳng cần lo lâu nữa.”

Khuôn mặt Dion dính đầy máu và dịch não, thế nhưng cậu chẳng hề tỏ ra ghê tởm hay sợ hãi. Trái lại, cậu thậm chí còn nở một nụ cười vui vẻ trước khi quay sang đám đầy tớ khác trong chuồng ngựa.

“Này, các ngươi.”

“D-Dạ?!”

“Nói với anh Ren là ta xin lỗi vì đã đùa giỡn với Bát Túc Mã của anh ấy. Và cũng bảo anh ấy không cần cảm ơn ta vì đã xử lý kẻ thất bại trong việc trông nom nó.” Khi không ai trả lời, Dion liền nhướng mày hỏi: “Sao thế? Không muốn làm chân chạy vặt cho Thất Thiếu Gia phế vật này à?”

“Không, không hề! Chúng tôi sẽ chuyển lời ngay ạ!”

“Hmm, tốt. Thế thì đi đi.”

“Vâng, thưa ngài!”

Đám đầy tớ kinh hoàng chạy đi trước hình ảnh Dion với gương mặt đẫm máu.

Dion nhìn bóng dáng bọn họ khuất dần với ánh mắt khó đoán. Rồi, một giọng nói điềm tĩnh vang lên ngay bên cạnh:

“…Ngài đang nghĩ cái quái gì vậy?”

“Sợ Ren sẽ giết ta à?” Dion cười nhạt.

“Ngài biết rõ hành động này có thể chọc giận Ngũ Thiếu Gia, thế mà ngài vẫn làm sao?” Parsha hỏi, trong giọng nói mang theo sự nặng nề. 

Trên bộ đồng phục hầu gái của cô, từng vệt máu và mảnh thịt vẫn còn bám dính.

Bất kể Dion có nói gì như ‘xét xử’, chẳng ai dám chắc Ngũ Thiếu Gia sẽ không tìm cách trả thù. Quan trọng hơn…

Chậm rãi, Parsha cất lời cảnh báo: “Ngài biết rõ rằng trước sức mạnh áp đảo, đạo lý chẳng có nghĩa lý gì.”

“Ta đã bảo rồi, đừng lo.”

Dù Dion có bao nhiêu lý lẽ đi chăng nữa, nếu cậu vẫn là một kẻ không có sức mạnh, chẳng ai thèm nghe cậu nói. Parsha giữ vẻ mặt lạnh băng, nói lên sự thật tàn nhẫn đó, nhưng Dion chỉ cười nhạt, rồi liếc nhìn những dòng chữ trong suốt xuất hiện ngay khi cậu nghiền nát đầu Koben.

"Ta đã thức tỉnh rồi."

"...Cái gì?"

"Vậy nên, ngươi không cần phải lo lắng nữa."

Một nụ cười ung dung lan trên khuôn mặt của Dion khi cậu xác nhận điều gì đó đã ngủ yên bấy lâu, kể cả trong vòng lặp thứ nhất và thứ hai của mình. Lần này, nó đã thức tỉnh sớm hơn rất nhiều so với dự liệu.

Với vẻ thích thú, cậu chăm chú đọc loạt thông báo hiện ra trước mắt.

『Thành tựu: Lần Đầu Tiên Giết Người』

『Thành tựu: Ra Tay Máu Lạnh』

『Ngươi đã mở khoá đặc tính độc nhất—Huyết Sát (EX+)』

『Đặc tính kế thừa Cửa Sổ Trạng Thái (EX) đã kích hoạt』

『Đặc tính kế thừa Chuyển Đổi Chức Nghiệp (EX) đã kích hoạt』

『Hiệu ứng đặc biệt của Huyết Sát đang kích hoạt』

『Nhờ Huyết Sát, tốc độ thăng cấp chức nghiệp của ngươi tăng mạnh』

『Ngươi đã nhận được chức nghiệp 1 sao, Sát Nhân』

『Sát Nhân☆ Lv1 → Lv3』

『【Huyết Sát → Huyết Sát (Tiến hoá)】

Có tỷ lệ đoạt lấy chức nghiệp và đặc tính của mục tiêu khi giết chúng (Tỷ lệ↑).

Giết chóc hay huỷ diệt sẽ tăng trưởng mạnh mẽ (Siêu việt).

Không giết chóc hay huỷ diệt sẽ suy thoái đáng kể (Hạn chế).

Tất cả chỉ số và giới hạn tăng trưởng của chức nghiệp tăng lên (Siêu việt).

(Điều kiện mở khoá chưa rõ)

(Điều kiện mở khoá chưa rõ)

(Điều kiện mở khoá chưa rõ)

— Đây là một phước lành bị nguyền rủa. Ngươi có thể mạnh hơn tất cả, nhưng vĩnh viễn không thể thoát khỏi con đường đẫm máu này.』

『【Sát Nhân】☆

Gia tăng sát thương khi sát hại nhân loại (Nhẹ).

Cường hóa các hiệu ứng liên quan đến "hành vi xấu xa" (Rất nhẹ).

Giảm thiện cảm từ nhân loại (Nhẹ).

Kẻ đã từng giết người, dù vì bất kỳ lý do nào, cũng không còn có thể nhìn nhân loại như những sinh vật đáng tin cậy. Chúng chỉ còn là con mồi để săn hoặc những kẻ đi săn có thể săn đuổi ngươi.』

Trong vòng lặp đầu tiên, thậm chí cả vòng lặp thứ hai, năng lực này vẫn chưa thực sự thức tỉnh vào thời điểm này. Nhưng giờ đây, nó đã hoàn toàn thức tỉnh.

Dion nở một nụ cười rạng rỡ, quay sang Parsha và thản nhiên hỏi:

“Này, Parsha. Cô còn nhớ đám người từng tìm cách hạ độc đồ ăn của ta, lấy trộm tiền sinh hoạt của ta, hay vu oan giá họa cho ta không…? Ừm, đám đó đấy. Cô có biết bọn chúng giờ đang ở đâu không?”

Xét cho cùng, trong gia tộc này có khi vẫn còn vô số “điểm kinh nghiệm” tuyệt vời đang chờ được thu hoạch.

***

(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM)

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương